Bạn tôi… giờ đã là CHA XỨ - người được Chúa chọn về phục vụ Chúa và phục vụ giáo dân…
Ngày còn ngồi trên giảng đường Đại học Y, trong nhóm bạn của chúng tôi có một người rất đặc biệt.
Không phải vì học giỏi nhất.
Không phải vì nói nhiều nhất.
Mà vì… bạn hiền lành một cách lạ lùng.
Trong khi đám chúng tôi còn mải tranh luận đúng sai, hơn thua từng chuyện nhỏ… thì bạn luôn là người đứng giữa.
Bạn hay nhường.
Hay giúp.
Hay lặng lẽ đứng ra lo cho mọi người…
Tôi nhớ có một đợt… tôi hết tiền ăn, bạn sang chơi… lục túi còn 300k, rồi nói với tôi:
“Để mình ‘cưu mang’ bạn một tuần - ngày đó chúng tôi hay đùa nhau bằng từ ‘cưu mang’ - từng này mà mua đồ ăn uống tiết kiệm, mình và bạn chắc cũng được một tuần đấy”
Đấy thực sự là những kỷ niệm thời sinh viên mà chúng tôi có thể là không bao giờ quên được…
Có những lần anh em buồn chuyện gia đình, chuyện học hành… bạn luôn là người ngồi nghe lâu nhất.
Mặc dù chúng tôi có trêu đùa bạn thế nào thì bạn cũng chỉ cười nhẹ, không đôi co, không tranh cãi…
Lúc đó… chúng tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng đó là tính cách của bạn.
Một người luôn sống tử tế… vì được nuôi dạy như thế.
Nhưng sau này, tôi mới hiểu…
Có những con người sinh ra đã mang sẵn tố chất của một người… ‘phục vụ’.
…
Rồi cuộc đời mỗi đứa rẽ một hướng.
Ngày chia tay bạn ở Hà Nội, khi chúng tôi cũng vừa học xong lớp sơ bộ sau đại học… chẳng ai nghĩ đó là lần cuối cùng nhìn thấy bạn trong suốt nhiều năm.
Sau đó…
Bạn biến mất.
Không một tin nhắn.
Không một cuộc gọi.
Không Facebook.
Không bất cứ dấu vết nào về bạn.
Chúng tôi hỏi và tìm.
Có lần mấy đứa rủ nhau về tận nhà bạn hỏi thăm.
Nhưng mẹ bạn lúc đó cũng không có nhà.
Hàng xóm chỉ nói:
“Cậu Toàn đi học rồi.”
“Học ở đâu thì… chúng tôi cũng không rõ.”
Bạn như thể bặt vô âm tín khỏi cuộc sống của tất cả chúng tôi.
Có những lúc tôi tự hỏi:
“Không biết giờ thằng Toàn đang làm gì nhỉ?”
…
Rồi một ngày…
Bạn online.
Bạn xuất hiện trong nhóm chat của lớp và nhắn cho chúng tôi chỉ vỏn vẹn một lời chào:
“Chào các bạn… mình Toàn đây!”
Sau vài câu hỏi thăm quen thuộc… bạn cũng chỉ nói rất bình thản:
“Mình đi học giáo lý ở nước ngoài.”
Cả lớp chúng tôi…
Không ai bất ngờ.
Mà chỉ thấy… mọi thứ bỗng nhiên hợp lý.
Bởi vì khi nhìn lại…
Cách bạn sống ngày xưa…
Cách bạn đối xử với mọi người…
Cách bạn luôn đặt người khác trước mình…
Và rồi sau lần xuất hiện ngắn ngủi đó của bạn, bạn cũng không nói chuyện thường xuyên lắm với chúng tôi. Nhưng chúng tôi đều rất hiểu cho bạn, hiểu về những bận rộn khó khăn vất vả của bạn phải trải qua ở xứ người…
Cho tới một ngày, bạn nhắn tin trên Gr lớp thông báo cho tất cả mọi người ngày mà bạn được thụ phong…
“Linh mục”
Tất cả đều giống như một sự chuẩn bị rất dài của Chúa.
…
Tết năm nay, sau nhiều năm…
Vợ chồng tôi có dịp ra Ninh Bình.
Và lần này, người tôi gặp không còn là thằng Toàn ngày xưa nữa.
Mà là…
“Cha Toàn”.
Một người được giáo dân gọi bằng một tiếng gọi rất thiêng liêng… “Cha”.
Nhìn bạn đứng giữa nhà thờ, nói chuyện với giáo dân, chúc lành cho mọi người… tôi bỗng thấy trong lòng mình dâng lên một cảm giác rất lạ.
Vừa xúc động.
Vừa tự hào.
Vừa hạnh phúc.
Không phải ai cũng có đủ can đảm để chọn con đường này.
Không phải ai cũng đủ đức tin để dành cả cuộc đời mình cho việc phục vụ.
Nhưng bạn đã làm được.
…
Có những người bạn… chỉ đi cùng chúng ta một đoạn đường.
Nhưng có những người bạn… khiến chúng ta hiểu thêm rằng:
Cuộc đời mỗi người đều có một sứ mệnh riêng.
Bạn của tôi đã được Chúa chọn.
Để phục vụ Chúa.
Và phục vụ giáo dân.
Còn chúng tôi…
Những người bạn cũ ngày nào…
Chỉ biết đứng nhìn và mỉm cười, trong lòng đầy tự hào.
Chúc mừng bạn… Cha Toàn.
Con đường bạn chọn không hề dễ.
Nhưng đó chắc chắn là con đường đúng với trái tim của bạn, đúng với nguyện vọng của bạn.
Và tôi tin…
Bạn sẽ rất hạnh phúc với con đường bạn đang đi…
Và Chúa đã không chọn nhầm người.
Bs Thường - Thế Thôi!
Bạn tôi… giờ đã là CHA XỨ - người được Chúa chọn về phục vụ Chúa và phục vụ giáo dân…
10.03.2026
Tags

